Hợp âm Tình Phôi Phai
Font Size
Transpose
Tone
G
C
Xin kiếp
Bm
sau để ta được
Am
ôm trọn nàng phía
D
sau hằng
G
ngày
C
Xin kiếp
Bm
sau được mãi bên cạnh
Am
nhau Nước mắt ta sẽ
D
lau, chỉ cần đó
G
là
nàng
C
Nước mắt hoen mi làm mờ đôi mắtTa đã bất chấp yêu nhau mặc kệ quy tắc
Bm
Và giờ đây phải ra sao khi nàng đi vắngTa chỉ là loài hoa làm sao sống nếu thiếu đi nắng
Am
Người đã ra đi vội vã vì tình phôi phai
D
Biết bao nhiêu nỗi buồn kia nặng trĩu đôi vai
G
Biết bao nhiêu niềm vui kia làm sao đổi lấyVì ta chỉ là chiếc lá sao với tới nổi mây
C
Vì người đã đi rồi, không thể nào tin nổiVẫn còn nhớ về tháng ngày cũ đó khi ta vẫn còn chung đôi
Bm
Và dù ngày hay tối, nàng làm ta bối rối Vẫn cố gắng phủ định một sự thật là nàng đã xa rồi
Am
Và con tim tan vỡ, một cuộc tình dang dở Cả hàng
D
trăm lý do mà nàng lấy đều chỉ một cái cớ
G
Và dù thật hay mơ ta cũng không thể ngờ Chuyện gì qua thì cũng đã qua, uhm thì cũng đã lỡ
C
Như là hạt mưa sa vào timCho dù nàng đã ra đi mãi thì ta vẫn đi tìmBông
Bm
hoa mang màu đỏ thắm giờ mang một màu tímKỷ niệm ta không thể giữ bay đi như là chimTa
Am
giam mình sau song sắt kỷ niệm của hai taThời
D
gian cũng như là nàng nhanh chóng mà đi quaBỗng
G
chợt thấy lại người quen nhưng sao xa lạ quáVì sư thật là sự thật hai ta là người lạDù
C
phải đợi nàng ngàn kiếp thì ta vẫn sẽ chờDù nàng không ở cạnh ta, ta sẽ ngắm nàng trong mơDù
Bm
không được gọi tên nàng nhưng ta sẽ nhắc nàng trong thơDù đôi ta đã chia xa nhưng vẫn cùng một nhịp thởVẫn
Am
tin là nàng quay về cùng ta ngắm cảnh ngày xuânCùng
D
nhau uống trà làm thơ cười giòn tan qua mùa hạRồi
G
lại ngắm chiếc lá vàng đùa giỡn dưới trời mùa thuVà rồi thu mình ấm áp cùng nhau vượt qua đông lạnh
C
Tất cả chỉ là ảo tưởngCâu chuyện không hồi kết nhưng mất nàng ngay chương đầuNàng
Bm
ra đi quá nhanh ta không thể nào lường trướcNàng đem theo mọi thứ chỉ để lại là thương đauVà
Am
ngước mắt nhìn trời tự trách bản thân mình saiVà
D
giá như một lần ta có thể được nhìn lạiHình
G
ảnh nàng mỉm cười trong tâm trí ta in mãiHình ảnh ngày nàng đi sẽ trong tâm trí không phai
C
Nước mắt hoen mi làm mờ đôi mắtTa đã bất chấp yêu nhau mặc kệ quy tắc
Bm
Và giờ đây phải ra sao khi nàng đi vắngTa chỉ là loài hoa làm sao sống nếu thiếu đi nắng
Am
Người đã ra đi vội vã vì tình phôi phai
D
Biết bao nhiêu nỗi buồn kia nặng trĩu đôi vai
G
Biết bao nhiêu niềm vui kia làm sao đổi lấyVì ta chỉ là chiếc lá sao với tới nổi mây.
C
Dù bao nguy nạn, bao
Bm
nhiêu ta cũng chẳng màngDù
Am
là khổ đau, tay
D
đây vẫn nắm chặt
G
tay
người
C
Ngàn năm sau, cánh
Bm
hoa kia có lụi tàn
Am
Hứa với ta hãy
D
đợi ngày ta quay
G
lại
C
Xin kiếp
Bm
sau dù
Am
hơi thở cuối cùng,
D
…ta
G
mãi không cách rời.
Tag:Nhạc Trẻ, Phương Thảo
