[Em]Cô đơn trên sofa, con tim như tan ra dẫn lối [Bm]em trôi theo một khúc ca buồn
Giữa căn [C]phòng, ánh đèn chợt tắt che đi giọt buồn sắp [D]rơi
[Em]Cô đơn trên sofa, sao anh yêu cô ta? Chẳng phải [Bm]anh yêu em hơn cả anh mà?
Để cho thanh [C]xuân này chợt tắt trên mi giọt nước mắt [D]rơi
Vinh [C] quang con đứng bên [Dm] Người
Canh cho Bác ngủ ngon [G] giấc
Trên [C] môi như Bác vẫn [Dm] cười
Bác [G] vui vì khắp non sông
Cháu con trở về sum [C] vầy
