Hợp âm Cô Đơn Mình Tôi
Font Size
Transpose
Tỉnh
Em
giấc giữa màn đêm hiu quạnh cơn gió
C
lạnh đưa dòng nhật kí sang trang Che
D
giấu bằng vẻ ngoài hào nhoáng giữ lấy hạnh
Bm
phúc đã phần nào biến dạng
C
Vật chất, tiền bạc không mua nổi một người để bầu bạn
B7
Đồ hiệu, xe sang chẳng lấp dầy khảng trống tận tâm can Ai
Em
nắm lấy đôi tay này? Không một ai Ai
C
ôm lấy bờ vai này? Chẳng có ai Lạc
D
lõng giữa những bức tường cao giam chặt
Bm
lấy nỗi cô đơn với đầy
C
Từng ngày như dài hơn, nỗi buồn cứ ngày một lớn Ai
B7
đó hãy cho lời giải đáp thế nào mới là từ trái nghĩa với cô đơn
Em
Đã có những lúc đời
C
cho tôi chẳng thiếu
D
chi Có tất cả nhưng
Bm
rồi dường như không có ý
C
nghĩa gì Một mình
B7
cùng cô đơn mỗi đêm
Em
Đã có những lúc nhìn
C
lại tôi đang đổi
D
thay Nhưng giờ
Bm
đây dường như chính tôi vẫn
C
không thể hiểu được Để rồi lạc
B7
lõng nơi đây mình tôi cô
Em
đơn
Em
Có khi mệt mỏi, không đủ
C
sức nở lấy nụ cười
D
Có lúc tuyệt vọng, nhắm mắt
Bm
mà chạm đáy chơi với Đôi
C
chân mệt mỏi rã rời, khóe miệng run rẩy chẳng nói nên lời Bàn tay nhỏ
B7
bé, bất lực không thể ngăn từng giọt nước mắt tuôn rơi Gồng mình
Em
lên mà chẳng chống chọi với đời, hãy dành nhu
C
nhược mềm yếu mà buông xuôi Có trong
D
tay mọi thứ để rồi không tránh khỏi cô
Bm
đơn bủa vây kín lối
C
Giàu có và hạnh phúc, chúng ta vừa giống mà lại khác nhau. Ai nói
B7
rằng sinh ra trong nhung lụa thì chẳng bao giờ phải biết đến hương vị khổ đau
Em
Đã có những lúc đời
C
cho tôi chẳng thiếu
D
chi Có tất cả nhưng
Bm
rồi dường như không có ý
C
nghĩa gì Một mình
B7
cùng cô đơn mỗi đêm
Em
Đã có những lúc nhìn
C
lại tôi đang đổi
D
thay Nhưng giờ đây dường
Bm
như chính tôi vẫn
C
không thể hiểu được Để rồi lạc
B7
lõng nơi đây mình tôi cô
Em
đơn
