Về phương [Am]Nam lắng nghe cung đàn,
Thổn thức [D]vọng dưới trăng mơ [E7]màng,
Rồi theo [D]sông Cửu Long nhớ nhung dâng [E7]tràn,
Chợt thương [Am]con sáo bay xa bầy,
[Am]Tại sao cứ phải khóc bởi [Em]1 người ko xứng đáng với
[F]Tình yêu ta đã [G]trao chẳng chút [C]nghĩ ngợi
[Am]Ngày đầu yêu ai cũng tốt, [Em]rồi tự nhiên thiêu đốt hết
[Dm]Yêu thương đáng [Em]lẽ ta nên giữ [A7]cho nhau
