Sao cứ phải [C]đau, về chuyện xưa chẳng thành
sao ta phải khóc, dù vết thương đã tưởng lành
sao phải trao yêu [Bm]thương, rồi rời đi như con gió
vội tặng nhau nụ hôn ly biệt, lần cuối cùng kể từ ngày hôm đó
[C]Hôm nay anh nhớ lại quãng thời [G]gian của đôi ta
[Am]Bên nhau yêu nhau hôm nay chẳng [Em]ai ngỡ cách xa
Tình [F]yêu là thế, nhiều [G]khi thấy vui vẻ sự thật có [Em]vui [Am]đâu.
