[Am]Từ bao lâu rồi ta bỗng quên tiếng [F]cười
[G]Lòng đơn côi tựa như ánh trăng giữa [Em]trời
[Am]Đường thênh thang tuổi xuân đã qua những [F]phong ba
Phấn son [G]nhạt nhòa thương cố nhân chốn [Em]xa
[G]Chuông ngân vang lên theo nhịp [C]tim cất tiếng
[G]Phong thư khi xưa vẫn in [D]hằn nét thơ
[Em]Dại khờ một thời xa vắng [Bm]theo bóng người
Ngày [C]ấy yêu thơ ngây, làn [D]tóc ai như mây
