1. Canve chiều [Dm]buồn, một trời hoang xơ [Gm] xác,
Canve chiều [A7]buồn, nịnh giận bóng nhân [Dm] gian,
Can [D7] ve chiều [Gm]buồn, Một Mình Con Chúa [Asus4]trời,
gánh lấy tội [A7] đời, để giải thoái con [Dm] người.
Anh [A]gửi cho em chiếc nón bài [Bm]thơ xứ [E]Nghệ
Mang hình [D]bóng quê hương,
[Bm]Lợp vào [E]đây trăm mến ngàn thương
[A]Nón bài thơ, em đội nón bài [Bm]thơ
